TỰ TRUYỆN CỦA ANH OPE MICHAEL TỪ NIGERIA, VỀ CÂU CHUYỆN KINH HOÀNG VÀO 2020 TẠI QUÊ NHÀ, ĐÃ KHIẾN GIA ĐÌNH ANH PHẢI ĐẾN CANADA AN LÀNH SINH SỐNG

TỰ TRUYỆN CỦA ANH OPE MICHAEL TỪ NIGERIA, VỀ CÂU CHUYỆN KINH HOÀNG VÀO 2020 TẠI QUÊ NHÀ, ĐÃ KHIẾN GIA ĐÌNH ANH PHẢI ĐẾN CANADA AN LÀNH SINH SỐNG, THEO BÁO CBC NEWS ĐĂNG NGÀY 15-02-2026

SAU ĐÂY LÀ MỘT SỐ CHI TIẾT ĐÁNG CHÚ Ý.

Đêm những kẻ đột nhập xông vào nhà riêng là đêm đã đưa OPE MICHAEL quyết tâm di cư đến Canada.

Bắt đầu lại từ con số không thật khó khăn, nhưng đó là lựa chọn đúng đắn cho các con tôi.

Tôi giật mình thức giấc, hơi thở nghẹn lại nơi lồng ngực, cơ thể như đang sống lại nỗi kinh hoàng từ một đêm xa xăm. Khi mắt đã quen dần, căn phòng hiện ra rõ nét: trần nhà trắng phía trên, sàn gỗ cứng màu mật ong dưới chân, và một ô cửa sổ được đóng kín để ngăn cái lạnh mùa đông Canada đang bủa vây bên ngoài. Tôi hít một hơi thật đều khi nhịp tim chậm lại, nhận ra mình không còn ở Nigeria nữa. Tôi cảm thấy an toàn. Tôi đang ở Canada.

Cơn hoảng loạn vẫn tìm đến tôi bắt nguồn từ một đêm sáu năm trước, lúc 2 giờ 17 phút sáng, khi vợ tôi lay tôi dậy. Ở Nigeria, cái nóng chưa bao giờ thực sự ngủ yên, vì vậy cửa sổ nhà chúng tôi luôn mở toang để đón bất kỳ làn gió nào có thể xuyên qua làn không khí đêm đặc quánh. Cô ấy là người thấy chúng đầu tiên: những bóng đen ở nơi lẽ ra không có gì, sự chuyển động bên ngoài cửa sổ, và ánh kim loại lóe lên mờ nhạt. Khi cô ấy thì thầm tên tôi, giọng nói thắt lại vì sợ hãi. Rồi âm thanh đó vang lên: tiếng kim loại va đập, tiếng kính rung bần bật. Ba người đàn ông mặc đồ đen đứng bên ngoài cửa sổ. Ba con chó của tôi, một con Rottweiler, một con lai Cane Corso và một con Lhasa Apso, thường sủa dữ dội trước bất kỳ chuyển động nhỏ nào, nhưng lần này chúng không hề phát ra tiếng động. Người bảo vệ có nhiệm vụ túc trực cũng không đưa ra lời cảnh báo nào. Tôi gọi tên anh ta, nhưng không có tiếng trả lời. Sự im lặng đè nặng lên những bức tường, còn nặng nề hơn cả nỗi sợ hãi.

Tôi bế đứa con gái một tuổi vào lòng và bảo vợ dắt theo đứa con trai ba tuổi. Chúng tôi di chuyển nhanh chóng và lặng lẽ vào phòng kho trong bếp. Tôi khóa trái cửa lại, những chiếc chìa khóa hằn sâu vào lòng bàn tay. Một khối đá granite nặng 12kg đập nát cửa sổ phía trước, kính và các thanh sắt văng tung tóe khắp sàn phòng ăn. Những người đàn ông đứng trước mặt tôi, khi tôi đang đứng đó chỉ với chiếc quần đùi, và đòi đưa iPhone. Tôi đưa cho chúng. Chúng đòi tiền. Khi tôi nói trong nhà không có tiền mặt, một tên đã dùng rựa chém vào đầu tôi. Chất Adrenaline trỗi dậy. Tôi lao về phía bên phải và trèo qua cửa sổ đang mở để ra sân. Tôi nhảy qua hàng rào và thấy hai tên nữa đang chờ sẵn. Tôi nhảy qua mặt một tên và chạy thục mạng.

Ở Nigeria, nhà cửa được xây như những pháo đài, tường bê tông cao, cổng sắt, với nhiều lớp bảo vệ. Đêm đó, chính những cấu trúc ấy lại trở thành chướng ngại vật mà tôi phải vượt qua để trốn thoát.

Cơ thể tôi di chuyển theo bản năng. Một ý nghĩ duy nhất thúc đẩy tôi tiến về phía trước: “Gia đình mình phải sống, ngay cả khi mình không còn.”

Tôi ném cát vào mặt kẻ đang đuổi theo, ngay lúc đó, tiếng bước chân của hắn cuối cùng cũng ngừng bám theo tôi. Lúc đó, tôi biết mình đã sống sót. Khi trở về nhà, tôi thấy những kẻ đột nhập đã bỏ chạy, mang theo nhiều vật dụng giá trị bao gồm máy tính xách tay, điện thoại và đồ trang sức. May mắn thay, vợ, các con và những chú chó của tôi đều không hề hấn gì, nhưng tôi phải nhập viện để truyền máu và phẫu thuật vì bị nứt xương sọ. Hai tuần sau, tôi trở về và sa thải người bảo vệ, vì nghĩ rằng anh ta có thể là nội gián trong vụ này.

Không có nơi nào an toàn 100%. Nhưng vụ đột nhập đó là khoảnh khắc tôi nhận ra rằng nếu ở lại Nigeria, nghĩa là tôi đang dạy các con mình cách chịu đựng nỗi sợ hãi. Rời đi nghĩa là cho chúng cơ hội được lớn lên mà không có nó.

Khi trở về nhà, tôi nhìn quanh cánh cửa bảo vệ bị móp méo và ô cửa sổ vỡ vụn. Tôi nghĩ về công việc lương cao và doanh nghiệp mà mình đã dành bảy năm để gây dựng. Rồi tôi nhìn các con mình, những đứa trẻ quá nhỏ bé, quá ngây thơ, và biết rằng đây không phải là cuộc sống mà tôi muốn chúng thừa hưởng.

Tôi tự nhủ đi nhủ lại: “Chúng ta phải rời khỏi đây thôi.”

Trở lại con số không tại vùng đất mới Canada như thế nào?

Sau khi chúng tôi nhập cư vào Canada vào tháng 4 năm 2022, cảm giác như cuộc sống đã được thiết lập lại từ con số không. Chúng tôi cần một người bảo lãnh chỉ để thuê một căn nhà, vì chúng tôi chưa có lịch sử tín dụng tại quốc gia này. Chúng tôi phải tính toán xem mình có thể mua loại xe nào và phải làm quen với việc đóng phí bảo hiểm hàng tháng. Ở Nigeria, khi bạn mua một chiếc xe, câu chuyện thường kết thúc ở đó. Bảo hiểm, nếu bạn chọn mua, rất tối thiểu và chỉ đóng một lần.

Ở đây, mọi thứ đều tính theo tháng. Số tiền chứng minh tài chính của chúng tôi sụt giảm nhanh chóng. Đến tháng thứ hai, nhu cầu tìm việc làm trở nên cấp thiết. Tôi nộp hơn 30 đơn xin việc mỗi ngày, chỉ để nhận lại những lời từ chối tự động.

Nhưng lòng tốt xuất hiện ở khắp mọi nơi. Một người lạ tôi gặp ở Walmart đã giới thiệu tôi vào công việc sinh tồn đầu tiên tại một cửa hàng bán lẻ. Nó kéo dài được ba ngày. Tám tiếng đứng liên tục không nghỉ đã khiến tôi kiệt sức. Đó là công việc đầu tiên trong số vài công việc tạm thời không kéo dài lâu sau đó.

Mùa đông Canada mang lại cảm giác cô lập. Cái lạnh giam hãm chúng tôi. Bóng tối kéo dài. Có những ngày, nỗi buồn ập đến không vì lý do gì.

Đó là lúc vợ tôi nhắc tôi về một niềm đam mê mà cô ấy đã tin tưởng từ lâu trước khi chúng tôi rời Nigeria: nhiếp ảnh.

Ở quê nhà, nhiếp ảnh luôn sống thầm lặng trong tôi — một cách để nhìn thấy vẻ đẹp ngay cả khi cuộc sống cảm thấy mong manh. Ở Canada, mọi người trân trọng nghệ thuật. Họ trân trọng những câu chuyện. Bắt đầu một công việc kinh doanh nhiếp ảnh ở đây giống như gieo một hạt giống vào mảnh đất đang khao khát nó lớn lên. Mỗi bức ảnh trở thành một cách để chữa lành, để kiến tạo thay vì chỉ là tồn tại.

Và rồi còn những đứa trẻ.

Chúng yêu Canada gần như ngay lập tức. Công viên trở thành thứ mà chúng mong đợi. Trường học chỉ cách nhà hai phút đi bộ. Con trai tôi kết bạn rất nhanh — những buổi đi chơi, những kế hoạch sinh nhật, những tiếng cười. Tôi chưa bao giờ biết đến kiểu tự do nhẹ nhàng này. Đây chính là cuộc sống mà tôi mơ ước được trao cho chúng.

Ở Canada, tôi ngỡ ngàng trước sự cởi mở của những ngôi nhà. Không cổng cao, không hàng rào, không dây thép gai. Có những ngày, tôi thậm chí quên khóa cửa. Và không có chuyện gì xảy ra cả.

Khi xoay chìa khóa ở Canada, tôi không còn cảm thấy kinh hãi nữa. Thay vào đó, tôi nắm giữ sự bình yên trong tay và nhìn thấy một tương lai nơi các con mình không còn sợ hãi để sống nữa.

*****

Tổng hợp, dịch: ANDREW DUONG RCIC Co.

VisasToCanada TAGS: Chương trình Cải Tổ Di Trú Canada 2023, Canada-Vietnam đất nước giàu đẹp văn minh

Bài gốc: BÁO CBC NEWS ĐĂNG NGÀY 15-02-2026

Photo credit: AndrewDuongRcic for VisasToCanada